Lần chuỗi Môi Khôi

Giá Trị những kinh trong chuỗi Môi Khôi đều là những lời trích ra trong Phúc Âm…

Kinh Lạy Cha là kinh chính Chúa đã dạy: gồm các hoài bão đối với Chúa, với mình và với mọi người.

Kinh Kính Mừng là lời Sứ thần truyền tin, cùng với lời của Thánh Êlisabeth được ơn Chúa Thánh Thần nhờ Chúa Kitô mang đến, ca tụng Đức Mẹ và ghép thêm lời cầu nguyện van xin Mẹ cho cả nhân loại.

Kinh Sáng Danh là lời ca tụng Chúa Ba Ngôi, kết thúc việc Tạo Dựng, Giáng Sinh và Cứu Chuộc.

Giá trị thật cao siêu, chúng ta không có quyền xem thường. Lợi ích cũng rất cao siêu.
Mặc dầu việc lần chuỗi lặp đi lặp lại làm cho khó giữ tâm trí, ý thức mà theo kinh đọc, nhưng vẫn giúp chúng ta nhớ Chúa nhiều hơn, lâu hơn. Lời kinh bình dân, giờ nào, nơi nào cũng được, ngồi hay nằm cũng chẳng sao. 

Hiệu quả lợi ích nhất là giúp tiếp xúc và hiểu biết Chúa, sống giống như Chúa nhờ việc suy gẫm về Chúa (Vui, Thương, Mừng, Sáng). Nhờ Mẹ Maria đến cùng Chúa Giêsu.

Cách lần chuỗi tốt:

Khởi sự đọc Kinh Lạy Cha: Ý thức tiếp xúc với Chúa, xin giữ được ý thức lâu dài, xin cho lần chuỗi tốt.

Kinh Kính Mừng: Ý thức và có tâm tình theo lời kinh, (lặp đi lặp lại thường dễ bị mất ý thức), nhờ suy gẫm… nên đọc kinh trước bức hoạ về Chúa. Chúa xuống trần (truyền tin), Chúa thăm bà Êlisabeth (Mẹ mang Chúa Kitô đến…) hoặc đọc kinh vài giây rồi suy nghĩ vài giây (bất cứ hình ảnh, ý nghĩ nào, miễn là có liên hệ đến Chúa).< /p>

Kinh Sáng Danh: Ca tụng Chúa vì đã cho và giúp lần chuỗi, lại xin sống giống Chúa, theo hoài bão đã nêu khi khởi sự.

Thực tế, không phải dễ, nhưng với ơn Chúa, với thiện chí và cố gắng thì việc lần chuỗi, là một việc tôn sùng đem lại nhiều hiệu quả tuyệt vời!

MẠN ĐÀM VỀ LẦN CHUỖI

Sáng sớm, một anh thanh niên vác bắp cày đi ra ruộng, mà trên tay vẫn tòn teng một xâu chuỗi. Anh đi ngang nhà một chị Legio, chị đang quét sân, thấy cử chỉ hơi lạ nên chị hỏi: anh đi cày mà còn mang chuỗi theo làm gì?

Chàng thanh niên trả lời: tôi lần chuỗi để khỏi nhớ những chuyện bậy bạ! Nghĩ thế, chị hơi tức mình trả lời: Xí, đi cày không lo đi cày, mà còn nhớ tào lao!!!

Đột nhiên lúc đó, có một nhà tu cỡi ngựa đi ngang qua, tình cờ nghe được câu chuyện, nên dừng ngựa lại hỏi: anh lần chuỗi để khỏi nhớ chuyện tào lao, mà anh lần chuỗi có nhớ đến những lời kinh, nhớ đến Đức Mẹ, nhớ đến Chúa không?

Anh thanh niên thưa: Thưa Thầy, con cố gắng không khi nào lo ra.

Thầy tu: Anh giỏi quá, đọc kinh mà không lo ra, thì tuyệt vời. Bây giờ tôi đánh cược với anh, nếu anh đọc một kinh Lạy Cha, mà không lo ra thì tôi thưởng anh con ngựa tôi đang cởi.

Anh thanh niên mừng quá hỏi: thiệt không ?

- Thiệt chứ, tu trì ai nói giỡn với anh.

Anh thanh niên phở lở khởi sự: Lạy Cha chúng con… bất ngờ anh ngừng lại….mà có cho cả yên không?

Có một chú quỷ, đang ở gần đó, nghe câu chuyện cũng khinh dễ anh thanh niên: đọc kinh có nơi có chỗ, ai đời, vừa vác cày, mặc quần đùi mà cũng lần chuỗi….

Thanh niên cãi lại: lần chuỗi là lời cầu nguyện bình dân, đâu cần mặc áo đẹp mới đọc được, đi xe, đi cộ, ngay trên giường, người ta cũng đọc được.

Chú quỷ tức giận nói: Khi đi cầu cũng đọc kinh được hả? Thanh niên nói: ai cấm. Thật ra cũng không đẹp nhưng những lời cầu của tôi bay lên Chúa, lên Đức Mẹ, còn cái chi tuôn xuống dưới là phần của chú đó.

Chú quỷ nổi xung nhảy vào tấn công anh thanh niên, nào ngờ đụng phải gót chơn Đức Mẹ, chú hoảng quá bật ngửa ra, vội vàng rút lui trốn tuốt.

Anh thanh niên cũng kinh hoàng…nếu không nhờ Đức Mẹ, chắc mình bị chú quỷ bắt mình làm nô lệ chú.

Xin cám ơn Mẹ và xin Mẹ giúp con lần chuỗi chính đáng sốt sắng hơn.

TÔN SÙNG MẸ MARIA

Chuyện về Ông Carrel, một bác sĩ nổi tiếng, nhờ ơn Đức Mẹ, qua những phép lạ của Người, đã có được niềm tin như sau:

Ngày nọ tình cờ gặp chuyến tàu hỏa chở binh đến Lộ Đức, Bác Sĩ Carrel tháp tùng đi theo, ước vọng quan sát tình hình và những biến cố lạ xảy ra tại đó.

Ông đã mất đức tin, không giữ đạo. Bác sĩ Carrel tự giới thiệu với bác sĩ trưởng đoàn chuyên trách săn sóc bệnh nhân tỏ ý mong được cộng tác. Bác sĩ trưởng đoàn rất mừng và ngỏ ý với ông Carrel: chúng tôi có dư người lo cho bệnh nhân, nhưng có một bệnh nhân lao phổi trầm trọng, lại phù thủng, kể như gần chết nhờ bác sĩ chăm nom riêng biệt.

Bác Sĩ Carrel nhận lời và đến chẩn mạch, ông nhận định bệnh nhân gần chết rồi mà còn chở đến đấy làm gì! Dẫu vậy, bệnh nhân đã đến Lộ Đức và ngày hôm sau, người ta vẫn chở bệnh nhân đến sân trước hang đá Đức Mẹ. Bác sĩ Carrel vẫn theo dõi và ngồi trên băng ở bìa sân, trong lòng bật lên ý nghĩ: Bệnh nhân này mà khỏi bệnh thì tôi tin có Chúa.

Bệnh nhân quá yếu, thở hơi lên, không còn khả năng uống nước nhưng người giúp bệnh đã lấy khăn nhúng nước suối rồi đem lau bụng cho bệnh nhân.

Thì đây! Hiện trạng phi thường đáng kinh ngạc: Bụng người bệnh từ từ xẹp xuống. Ông Carrel ngỡ ngàng và cảm động, vội vàng đến quan sát. Phù thủng không còn mà hình như hiện trạng lao phổi cũng không còn. Ông bảo đưa bệnh nhân về nơi kiểm tra.

Bệnh nhân trong giây phút gần chết lại được khỏe mạnh lại, được khỏi bệnh… Ơn Chúa đã đánh gục bác sĩ Carrel như đã đánh ngã thánh Phaolô trên con đường Đamas. Ông đã tìm lại được đức tin và giữ đạo thánh.

Sống ở Pháp khó vì thời đại Tam điểm nắm quyền chính. Ông sang Mỹ, ở đó ông nghiên cứu và khám phá và đưa ra nhiều sáng kiến rất lợi ích cho y học. Tiếng tăm ông vang động khắp nơi.
Phép lạ Lộ Đức chữa được bệnh thể xác mà cũng chữa được bệnh tâm hồn.


Tháng Năm, Hội thánh muốn khuyến khích, thúc đẩy tín hữu tôn sùng Đức Mẹ.

Tôn sùng là kính mến, ham thích. Để mời chúng ta tôn sùng thì Hội Thánh nêu lên những Tước Hiệu: Mẹ Thiên Chúa, Mẹ Hội Thánh và cũng là Mẹ chúng ta. Những tước hiệu cao siêu thì thường gợi chúng ta tôn kính.

Nhưng tánh cách tôn sùng, thường do cảm tính, do mến mộ, chúng ta có thể tưởng nghĩ: Tôn sùng Mẹ Maria, vì Chúa đã trối cho Gioan: Nầy là Mẹ con. Gioan thay thế chúng ta, trối cho Gioan là trối cho nhân loại, cho cả chúng ta. Chúa tình yêu đã trối lại, lẽ nào chúng ta không nhiệt tình đem Mẹ Maria vào đời sống chúng ta, để được nghe dạy bảo, hướng dẫn săn sóc nữa.

Mẹ Maria là con người đầu tiên được hưởng ơn cứu chuộc trước khi Chúa thực hiện việc cứu chuộc, để Mẹ Maria nên trung gian mọi ơn nhờ công trình cứu chuộc. Nhờ Mẹ đã được hưởng mọi ân huệ do công trình cứu chuộc.

Mẹ Maria, không chỉ có danh hiệu là Mẹ mà vẫn có tâm tình, và luôn tỏ tình làm Mẹ đối với chúng ta. Lẽ nào không tôn sùng Mẹ? Có thần thánh nào đã được những đặc điểm tôn sùng như Mẹ Maria.

Chúng ta thường nhìn ngắm hành vi gương mẫu của Mẹ. Hành vi của Mẹ là biểu hiện đức tính của Chúa Kitô, còn Chúa Con là hình ảnh của Chúa Cha. Đức tính của Chúa Cha, Chúa Con thì cao siêu chúng ta có thể khiếp sợ, còn nhìn Mẹ thì dễ noi gương hơn.

Mẹ lại cũng có cảm tình có thể nuông chiều chúng ta, ngay những nhu cầu không khẩn thiết, cả nhu cầu thể xác, nhờ Mẹ Maria mà Chúa ban cho chúng ta (như câu chuyện ở tiệc cưới cana, và nhiều ân huệ khỏi bịnh tật ở Lộ Đức….). Nhõng nhẽo với Mẹ thì dễ hơn, còn Chúa thì nghiêm chỉnh, nhõng nhẽo với Chúa xem ra không dễ, có khi bị rầy nữa.

Việc tôn sùng Mẹ Maria phổ biến khắp nơi, gần như hầu hết các tín hữu đều tôn sùng. Điểm cốt yếu phải chú tâm là tôn sùng chính đáng, không lệch lạc thì việc tôn sùng mới đạt lợi ích thật, và cũng làm vui lòng Mẹ.

(Ðức Giám Mục Giacôbê Nguyễn Văn Mầu)

Nguồn:giaophanvinhlong.net